Nàng mỉm cười rạng rỡ: “Công tử nói phải.”
Lục Hủ quay đầu “nhìn” về phía cánh cửa nửa khép nửa mở, mím môi, thần sắc an nhiên.
Nàng nhìn nghiêng gương mặt công tử, ánh mắt si dại.
Nàng chẳng dám mong cầu gì xa xôi, chỉ mong có thể ở bên hắn, cho đến ngày nhìn thấy công tử chậm rãi bạc đầu, còn công tử thì vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy dáng vẻ già nua tóc trắng của nàng.
Lục Hủ chậm rãi quay đầu lại, phá tan sự yên tĩnh ấy: “Hôm nay ta đã giải tán đám Triệu Câu điệp tử rồi, có lời gì cũng có thể nói.”
