Chỉ là chẳng hiểu vì sao, biểu tự Tử Tư của Vương Viễn Nhiên đúng thật là bút tích của Trương Cự Lộc, chỉ có điều ông tìm một cơ hội để Hoàn Ôn chuyển lời, không muốn công khai mà thôi.
Vương Hùng Quý lúc ấy mừng rỡ khôn xiết, bảo là vui đến rơi lệ cũng không hề quá. Chỉ là vị hộ bộ thượng thư vốn quá rõ quy củ quan trường, tuyệt nhiên không dám phô trương ra ngoài, ngay cả với phu nhân và nam nhi của mình, lão cũng chưa từng hé lăng nửa lời về chân tướng.
Nguyên Quắc là người đầu tiên lên tiếng: "Việc này thì có gì không ổn chứ, Tử Tư nay đã lãng tử hồi đầu, không còn như năm xưa u mê sống qua ngày nữa, đó là chuyện tốt. Ta thân là trưởng bối, đương nhiên không có lý nào lại chối từ."
Dứt lời, Nguyên Quắc cười tủm tỉm quay sang nhìn Triệu Hữu Linh, cố ý hỏi: "Triệu đại nhân, đúng không?"
Triệu Hữu Linh lườm hắn một cái, nhưng nhìn thấy ánh mắt gần như van nài của Vương Hùng Quý, cuối cùng vẫn gật đầu, mỉm cười nói: "Không thành vấn đề."
