Dưới chân sườn nam Lão Ải sơn, nơi lệch khỏi chiến trường chính, Khấu Giang Hoài thân là chủ tướng vậy mà lại đích thân có mặt. Binh quyền một vạn kỵ quân thanh tráng Lưu Châu, hắn đã hoàn toàn giao cho Khất Phục Lũng Quan. Còn hai vạn Long Tượng quân đang đối đầu chủ lực Bắc Mãng ở chiến trường kia, dĩ nhiên do Từ Long Tượng và Lý Mạch Phồn mỗi người thống lĩnh một vạn kỵ. Khấu Giang Hoài chỉ nói phải thắng trận này ra sao, bố trí cụ thể thế nào, điều động đại cục thế nào, chứ tuyệt không can thiệp việc chém giết của Long Tượng quân sau khi nhập trận. Ba ngàn kỵ binh trực thuộc phủ thứ sử Lưu Châu cũng không xuất hiện ở đây, mà đi sau một vạn kỵ của Khất Phục Lũng Quan, hợp thành một lộ trung quân; hai cánh tả hữu là Long Tượng vạn kỵ có chiến lực mạnh hơn.
Hoàng Tống Bộc không như Khấu Giang Hoài, ung dung đến chân sườn bắc Lão Ải sơn, mà ngồi trấn trung quân phe mình. Khi lão tướng thấp thoáng thấy tăng binh Lạn Đà sơn xuất hiện trên đỉnh núi, gương mặt nghiêm trọng của lão nhân rốt cuộc cũng giãn ra đôi chút. Trận đại chiến thứ ba trước đó, tăng binh dưới trướng Tạ Tây Thùy chẳng khác nào đồ bỏ, không chỉ vô dụng mà còn kéo lùi cục diện, giúp vị đại tướng quân Nam triều này giành một trận đại thắng đến cả Thái Bình Lệnh cũng không ngờ tới, chiến công chấn động thảo nguyên. Nhưng trong lòng Hoàng Tống Bộc, sự kiêng kỵ với đám tăng binh Lạn Đà sơn này — đội quân Bắc Lương thu vào dưới trướng sau trận Mật Vân sơn khẩu — ngược lại càng sâu hơn. Lão không lạc quan như đám tướng lĩnh biên quân Nam triều, cho rằng thất bại ở biên quan Lưu Châu là do Khấu Giang Hoài cố ý đè Tạ Tây Thùy, kẻ đồng lứa vừa nổi danh thiên hạ sau trận Mật Vân. Hoàng Tống Bộc tin chắc đó là một cái bẫy Khấu Giang Hoài và Tạ Tây Thùy liên thủ giăng sẵn cho lão; chỉ cần sơ sẩy, kẻ bị siết cổ sẽ là mấy vạn nhi lang thảo nguyên.
Hoàn Nhan Ngân Giang tay cầm thiết thương, mình khoác trọng giáp, phóng ngựa tới gần, lớn tiếng hỏi: “Đại tướng quân, khi nào xung phong?”
Hoàng Tống Bộc liếc về phía Lão Ải sơn, bình thản đáp: “Đợi thêm.”
Hoàn Nhan Ngân Giang biết rõ nội tình quân cơ nên có phần khó hiểu. Ngoài bốn trăm thanh thảo lan tử và sáu trăm tử sĩ Nam triều, lão soái còn để lại hậu thủ: trọn một ngàn năm trăm tinh nhuệ biên quân. Mức độ coi trọng việc tranh đoạt Lão Ải sơn, nhìn vào đó là rõ. Nhưng đến cả Hoàn Nhan Ngân Giang — kẻ có tài dụng binh không tương xứng với thân thế hiển hách — cũng hiểu một điều: binh lực ấy e vẫn thiếu. Với thói sĩ diện đến cực đoan của biên quân Bắc Lương, chết người còn được, thua trận thì không, ít nhất phải bổ sung thêm một ngàn quân mới tạm nắm chắc việc nuốt trọn điểm cao Lão Ải sơn. Một ngọn Lão Ải sơn, chỉ đáng cái giá ấy. Dồn thêm quân, để thêm người chết trên núi, với chủ tướng hai bên Lương Mãng mà nói đều là vụ mua bán lỗ vốn. Hiển nhiên ngay từ đầu lão soái Hoàng Tống Bộc đã không định nhất quyết chiếm núi, mà nghiêng về thăm dò hơn. Sau ba trận đại chiến, Hoàn Nhan Ngân Giang cũng đã tự biết cân lượng, tính kiêu ngạo năm xưa sớm bị mài phẳng, đối với bản lĩnh dụng binh của lão tướng quân thì tâm phục khẩu phục. Hoàng Tống Bộc đã bảo đợi thêm, hắn cũng không nhiều lời.
