TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2666: Võ Đang sơn không có tông sư (1)

Trên thần đạo thạch giai dần xuất hiện bóng những khách hành hương lên núi. Từ Phượng Niên bèn lặng lẽ tới Tẩy Tượng trì, cởi ngoại bào, ngồi xổm bên bờ giặt rửa. Nếu nói về chuyện tiệt hồ hắn đã quen tay quen lối, thì mấy việc vụn vặt thế này, hắn làm cũng chẳng kém ai.

Trận thiên nhân chi tranh kinh tâm động phách đêm qua, trừ Khương Nê và Lý Ngọc Phủ bị cố ý ngăn ngoài cuộc, vẫn có mấy vị tông sư Trung Nguyên tá túc ở Võ Đang đứng gần đứng xa quan chiến. Có một bạch y luyện khí sĩ đứng tận đỉnh Ngọc Trụ phong, phóng mắt nhìn về phía này, hẳn đang ôm ý nghĩ ngư ông đắc lợi. Dù là Trương gia thánh nhân hay Tân Lương vương Từ Phượng Niên, chỉ cần một người chết, đối với nàng đều là một phen đại bổ khí vận. Nếu cả hai cùng chết, mà nàng lại may mắn gánh nổi đồng thời hai phần khí số ấy, chưa biết chừng nhân gian sẽ lại xuất hiện thêm một vị lục địa thần tiên chân chính, không những trường thị cửu sinh, mà còn không bị thiên đạo ràng buộc.

Ba cao thủ đứng đầu Nam Cương là Lư Huyền Lãng, Trình Bạch Sương và Kê Lục An cùng đứng trên một đoạn huyền không sạn đạo, từ xa quan sát. Nữ cầm sư mù Tiết Tống Quan chậm rãi mà đi, cuối cùng dừng lại ở nơi cách chiến trường nửa dặm. Nhưng người ở gần chiến trường nhất khi ấy, lại là bóng áo tím kia.

Đúng lúc Từ Phượng Niên đang thuần thục đập giặt trên phiến thanh thạch, quanh Tẩy Tượng trì đã có từng tốp giang hồ nhân sĩ tụm năm tụm ba. Bây giờ Trung Nguyên đều công nhận Võ Đang sơn không chỉ là động thiên phúc địa cho kẻ tu hành, mà còn là phong thủy bảo địa để người luyện võ thể ngộ thiên tâm. Những hào kiệt giang hồ nghe tin kéo tới, phần nhiều đều là kẻ mắc võ đạo bình cảnh; không có việc gì liền thích ngồi xếp bằng tại đây, ngắm thác, ngắm đầm, ngắm cự thạch, rồi tưởng tượng chưởng giáo đời trước Hồng Tẩy Tượng từng đánh quyền nơi này, kiếm si Vương Tiểu Bình từng xuất kiếm nơi này, cùng với đại tông sư Từ Phượng Niên từng luyện đao nơi này. Ai nấy chen lấn tranh chỗ đến sứt đầu mẻ trán, chẳng khác nào cảnh khách hành hương tranh nén hương đầu.

Từ Phượng Niên vô tình nghe thấy gần đó có một đám người rì rầm bàn tán, đọc một bài đồng dao: “Mộc long đối thạch hổ, kim ngân vạn vạn ngũ, thùy nhân năng thức phá, mãi đáo Dương Châu phủ.” Nghe nói lão Lương Vương Từ Kiêu đã sớm tính ra ngày Bắc Mãng trăm vạn đại quân khấu quan áp cảnh, nên từ trước đã vị vũ trù mưu, sai tử sĩ Phất Thủy phòng dốc hết sức lực đem vàng bạc châu báu mà Từ gia cướp lấy từ các Xuân Thu hào phiệt, chìm giấu tại một bí địa kín đáo. Mục đích là một khi Từ gia không chặn nổi vó sắt Bắc Mãng nam hạ, vẫn có thể dựa vào khoản của cải ấy mà đông sơn tái khởi, tiếp tục trục lộc thiên hạ.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất