Khi Đặng Thái A ngự kiếm mà đến, lão chỉ thấy vị phiên vương trẻ tuổi một mình ngồi trên đỉnh bậc thềm đá nát vụn, thanh đao đặt ngang trên gối.
Từ Phượng Niên áo bào loang lổ vết máu, tuy đầy vẻ mỏi mệt nhưng thần ý vẫn sung túc. Thiên nhân thể phách đã liên tiếp chịu trọng thương kia cũng như cây khô gặp xuân, lại bừng lên sinh cơ dào dạt, dần dần quay về đỉnh phong.
Đặng Thái A phiêu nhiên đáp xuống, bên hông đeo thanh thiết kiếm tầm thường do đồ đệ tặng, tay cầm ngược Thái A, đứng cạnh Từ Phượng Niên, hỏi: “Tám trăm năm thư sinh ý khí, nay đã tan hết nhân gian rồi ư?”
Từ Phượng Niên gật đầu: “Lão tiên sinh trước lúc đi rõ ràng vẫn còn lưu luyến, gắng nán lại hơn một canh giờ, lại thu xếp ổn thỏa vài chuyện hậu sự, sau đó mới đương trường hồng hóa.”
Đặng Thái A nhíu mày: “Vậy trận này là thế nào?”
