Lão đạo nhân đứng lặng tại chỗ, dáng vẻ như người vừa tỉnh khỏi một giấc mộng cách đời, miệng lẩm bẩm, chẳng rõ đang càm ràm điều gì.
Đột nhiên, lão vung chân đá văng chiếc ghế dài, ngửa mặt cười ha hả:
“Làm đạo sĩ cái gì nữa! Từ hôm nay, ta chính là khách khanh Huy Sơn! Hạng đầu!”
Hiển nhiên, cho dù lão còn muốn bày sạp giải quẻ, cũng chẳng ai còn hứng thú xin xăm nữa.
Bên tai lão đạo nhân bỗng vang lên một giọng nói pha chút trêu chọc:
