Lão đạo sĩ cúi đầu ủ rũ: “Quẻ của ta... không linh đâu.”
Lão đã chẳng dám tự xưng bần đạo nữa.
Nàng không lộ vẻ gì, khẽ liếc sang chỗ khác một cái, do dự chốc lát, rồi bắt đầu lắc trúc đồng lần thứ ba.Một trúc thiêm nhẹ nhàng rơi xuống mặt bàn.
Lão đạo nhân nhắm mắt lại, giả chết cho xong.
Trên đỉnh đầu chợt vang lên giọng nói thanh lãnh ấy: “Bói là để quyết điều nghi hoặc, đã không nghi thì bói làm gì?”
