Phụ nhân nâng ống trúc bằng hai tay, ánh mắt đầy thành kính.
Từ Phượng Niên ngồi ngay ngắn, mỉm cười không nói.
Trúc thiêm rơi xuống bàn, nàng dùng ngón cái và ngón trỏ của hai tay kẹp lấy hai đầu. Có lẽ vì không biết chữ, nên cũng chẳng cần nhìn kỹ làm gì.
Nàng cũng dùng hai tay đưa trúc thiêm cho Từ Phượng Niên.
Sự trịnh trọng nặng nề không lời ấy, tựa như đang trao gửi cả tính mạng.
