Từ Phượng Niên lắc đầu đáp: "Ta đã đánh tiếng trước với Dương Thận Hạnh rồi, lão nhân gia trông có vẻ
như trút được gánh nặng."
Từ Bắc Chỉ cười lạnh: "Ngươi cũng tin sao?"
Từ Phượng Niên bình thản nói: "Biết đâu có một ngày, Dương Thận Hạnh sẽ thật lòng cảm tạ Bắc Lương."
Từ Bắc Chỉ quay đầu xin ông chủ quán thêm một bát trà. Nhận lấy bát trà, đợi lão nhân kia đi khuất, hắn mới hỏi: "Vị lão trượng nhân Lục Đông Cương luôn khiến người ta không bớt lo kia của ngươi, từ Lương Châu thứ sử thăng lên làm phó kinh lược sứ sao? Làm vậy liệu có mang tiếng là minh thăng ám giáng không?"
