Từ Bắc Chỉ bực dọc nói: "Ngươi vừa nhúc nhích là ta đã biết ngươi định giở trò gì rồi. Được thôi, cứ để cái chức Bắc Lương đạo phó tiết độ sứ lâm thời là ta đây chạy đến Lạn Đà sơn một chuyến vậy."
Từ Phượng Niên trêu chọc: "Sao tự dưng lại đổi ý rồi?"
Từ Bắc Chỉ buông một câu khó hiểu: "Đối với ta, thật ra thế nào cũng giống nhau cả."
Từ Phượng Niên cũng không gặng hỏi đến cùng, quay đầu dặn dò Mê Phụng Tiết và Phàn Tiểu Sài: "Hai người các ngươi hộ tống phó tiết độ sứ đại nhân đến Lạn Đà sơn, tiện thể bảo Phất Thủy phòng truyền lời cho Tào Ngỗi và Tạ Tây Thùy. Sau khi phối hợp với ba người các ngươi lên núi thuyết phục Lạn Đà sơn kết minh cùng Bắc Lương, chuyện dùng binh tiếp theo của bọn họ sẽ không cần chịu sự kiềm chế từ Lưu Châu thứ sử phủ, Thanh Lương sơn và đô hộ phủ nữa."
Từ Bắc Chỉ đột nhiên đứng phắt dậy, Từ Phượng Niên liền hỏi: "Đâu cần phải vội vàng như thế?"
