Lâm Phù thúc ngựa tới sát bên Hồng Kính Nham, sảng khoái cười to: "Hồng tướng quân, chuyến này ngươi chịu xuất binh, đúng là trời giúp thảo nguyên ta! Hơn vạn kỵ binh Bắc Lương đã tiến sâu vào vùng trung tâm Long Nhãn bình nguyên, chuyến này tuyệt đối không để Hồng tướng quân phải về tay không!"
Nào ngờ Hồng Kính Nham lại cười lạnh: "Không về tay không là thật, nhưng rốt cuộc là vớt vát được quân công hay đi nhặt xác cho kẻ khác thì còn khó nói lắm. Ngươi thật sự cho rằng Bắc Lương chỉ có chút phách lực phái một vạn kỵ binh tiến vào Long Nhãn thôi sao?"
Lâm Phù ngẩn người, ngay sau đó là kinh hãi, nhưng hắn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hồng tướng quân, ngươi đã thuyết phục được Mộ Dung trì tiết lệnh cùng xuất binh chưa? Nếu có hắn tiến vào Long Nhãn, mặc kệ Bắc Lương có bao nhiêu hậu chiêu đi chăng nữa, cũng khó thoát khỏi cái chết!"
Hồng Kính Nham nở một nụ cười quái dị, không đáp đúng sai, cứ thế dẫn theo sáu ngàn Nhu Nhiên Thiết Kỵ lao thẳng ra chiến trường.Cùng lúc đó, đội Thiết Phù Đồ thực chất đã xuất phát sớm hơn cả một vạn Bạch Vũ khinh kỵ của Viên Nam Đình. Đại tướng lĩnh quân của đội tinh kỵ Lương Châu mang đặc tính lai giữa trọng kỵ và khinh kỵ này, chính là Tề Đương Quốc - một trong các nghĩa tử của Từ Kiêu.
Tề Đương Quốc thân khoác trọng giáp, một ngựa đi đầu.
