Trong số ba đội bạch mã du nỗ thủ ngoài quan ải Lương Châu, nam nhi trẻ tuổi này thường bị thuộc hạ trêu đùa gọi là "bạch mã hiệu úy" anh tuấn nhất lịch sử. Bọn họ vẫn hay bảo nhau rằng, dung mạo của Tôn Cát và Ngụy Mộc Sinh có cộng lại cũng chạy dài mới theo kịp hắn. Vị kỵ tướng trẻ tuổi từng khét tiếng ác bá ở quê nhà trong quan ải ấy bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Ngụy Mộc Sinh, lớn tiếng gào lên: "Lão Ngụy! Chống đỡ không nổi thì chạy cùng ta, đừng có cố đấm ăn xôi! Mẹ kiếp, ngươi tuyệt đối không được chết đấy!"
Ngụy Mộc Sinh vẫn không ngoảnh đầu lại, tựa hồ không nghe thấy, lại tựa hồ đã nghe thấy nhưng chẳng buồn đáp lời. Vị hiệu úy này chỉ lẳng lặng dẫn quân đoạn hậu, không chỉ để bộ hạ của Lý Hàn Lâm an toàn thoát khỏi chiến trường, mà còn nhằm tranh thủ thời gian cho một vạn Bạch Vũ khinh kỵ của Viên Nam Đình kịp thời ứng cứu.
Ngụy Mộc Sinh cùng ba trăm kỵ binh dưới trướng bất chấp mạng sống, quyết tử ngăn cản thế xung phong của Đổng gia kỵ quân. Số lượng kỵ quân Bắc Mãng thực sự tham chiến vẫn lên tới hơn ba ngàn, mà tư binh của Đổng Trác từ trước đến nay luôn có chiến lực đứng đầu Bắc Mãng nam phương biên quân. Bởi vậy, trong trận chiến này, cho dù bộ hạ của Ngụy Mộc Sinh có dũng mãnh thiện chiến đến đâu thì cũng chỉ như muối bỏ bể. Có điều, khi Ngụy Mộc Sinh dẫn đầu thân vệ du nỗ thủ khoét sâu vào đội hình địch, không tiếc dùng ba trăm kỵ binh quấy nhiễu hàng ngũ ba ngàn kỵ binh, thì ngay cả một số kỵ tướng Bắc Mãng kém nhạy bén nhất cũng lờ mờ nhận ra điểm bất thường. Một hành động đoạn hậu hợp tình hợp lý đáng lẽ phải là vừa đánh vừa lui, dùng sự hy sinh từ từ của số ít kỵ binh để giành lấy sinh cơ cho đại quân, chứ tuyệt đối không phải là cách phá trận điên cuồng chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết thế này.
A Cổ Đạt Mộc vừa vung một đao chém bay đầu một tên du nỗ thủ, thuận thế vát chéo đao, gọt phăng luôn cả một bên vai của một tên du nỗ thủ khác. Hắn khó giấu nổi vẻ hoảng sợ, gầm lên: "Truyền lệnh xuống, cho kỵ quân hai cánh phái xích hầu đi xa thám thính quân tình. Năm dặm, ít nhất phải phóng ra ngoài năm dặm! Đám man tử Bắc Lương khốn kiếp này chắc chắn có viện quân! Trung quân chậm lại, nuốt trọn ba trăm kỵ binh này xong phải nhanh chóng chỉnh đốn đội hình!"
Ngay khi A Cổ Đạt Mộc nhận ra chuyện bất thường ắt có biến mà đưa ra đối sách, hắn mới phát hiện bản thân vẫn chậm mất một bước.
