Thản Thản ông uống không ít rượu trên yến tiệc, lúc này ợ rượu một cái, quay sang cười hỏi Tề Dương Long: “Trung thư lệnh đại nhân, ngài có biết biệt danh Thản Thản ông của Hoàn Ôn ta từ đâu mà có không?”
Tề Dương Long mỉm cười lắc đầu.
Hoàn Ôn cười ha hả: “Hồi đầu đâu có gọi là Thản Thản ông. Có kẻ đặt cho ta cái biệt danh là 'tửu hồ lô', nếu chọc hắn giận, hắn còn mắng ta là đồ 'tửu nang phạn đại'. Cái tên Thản Thản ông này, nói ra thì là chuyện mãi sau này rồi. Có lần ta cùng kẻ đó trực ban trong cấm trung, ta không giữ được mồm miệng, lén uống rượu, vừa khéo bị Tiên đế thức thâu đêm phê duyệt tấu chương bắt gặp. Ta ấy à, uống say rồi thì ăn nói chẳng kiêng dè gì, liền bảo với Tiên đế rằng Hoàn Ôn ta chỉ cần một ngày trong bụng có rượu, là một ngày trong lòng thản đãng, nhưng ngày nào Bệ hạ không cho uống rượu, thì trong bụng đầy ắp bực dọc.”
Tiên đế nghe vậy thì bật cười, sai ngay chưởng ấn thái giám lúc đó là Hàn Sinh Tuyên đi xách mấy vò rượu tới. Lần ấy, có một kẻ trước nay chưa từng dính giọt rượu nào cũng phá lệ uống một chén, mặt đỏ lựng như mông khỉ. Ta say rồi liền cười nhạo hắn đừng gọi là Bích Nhãn Nhi nữa, cứ gọi là 'hồng kiểm nhi' thì hơn.
Hắn đáp lại một câu: “Giữ cái mồm cho chặt, lo mà làm Thản Thản ông của ngươi đi.”
