TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2201: Đại Châu Tiểu Châu Lạc Ngọc Bàn (Hạ) (2)

Nghiêm Trì Tập e dè nói: “Tỷ, chúng ta dù sao cũng là ngoại thích, không cần phải tránh hiềm nghi sao...?”

Nghiêm Đông Ngô quay đầu lại, mặt không chút cảm xúc nhưng ánh mắt rõ ràng đã nhuốm vài phần giận dữ. Nàng cắt ngang lời đệ đệ, hạ giọng: “Đệ thật sự không nhìn ra sóng ngầm trong triều chính hiện tại sao?! Ngay cả tiểu cữu tử như đệ còn không giúp tỷ phu, chẳng lẽ muốn ký thác hy vọng vào đám văn thần ngày càng cáo già kia?”

Nghiêm Trì Tập muốn nói lại thôi, cuối cùng đành cúi đầu nhận lỗi.

Hoàng đế từ xa đi đến bên cạnh hai tỷ đệ, thấy vẻ lúng túng của Nghiêm Trì Tập liền mỉm cười trêu chọc: “Sao thế tiểu cữu tử, lại bị tỷ tỷ ngươi quở trách à? Nghiêm đại học sĩ mỗi lần gặp trẫm, thỉnh thoảng nhắc đến đứa con trai là ngươi, luôn khó giấu được nụ cười tự hào. Tỷ tỷ ngươi thì hay rồi, gặp lần nào là mắng lần đó, hại trẫm cũng không nhịn được mà thấy bất bình thay cho ngươi. Không sao không sao, nếu tỷ tỷ ngươi không thân với ngươi, thì trẫm với tiểu cữu tử như ngươi lại thân thiết vô cùng. Sau này chịu ấm ức ở chỗ tỷ tỷ, cứ việc đến tìm trẫm kể khổ, hai ta cùng uống rượu giải sầu là được.”Nghiêm Đông Ngô mỉm cười dịu dàng, hỏi: “Chẳng hay Bệ hạ có nỗi phiền muộn gì cần giải tỏa?”

Vị Thiên tử trẻ tuổi bị nắm thóp lập tức nghẹn lời, khiến Nghiêm Trì Tập đang đứng ngoài xem kịch vui cảm thấy vô cùng thú vị. Hoàng đế Triệu Trán vươn tay chỉ vào gã tiểu cữu tử đang hả hê kia, mắng yêu: “Đồ vong ân phụ nghĩa! Trẫm vì giúp tiểu tử ngươi nên mới lỡ tay rước họa vào thân đấy.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất