Tạ Tây Thùy mỉm cười thấu hiểu.
Tôn Hi Tế bước vào Phong Toại, men theo cầu thang đi lên, đứng trên đỉnh lầu nhìn xuống dòng nước cuồn cuộn chảy về đông dưới chân núi. Ngoại trừ Tào Trường Khanh và Khương Nê, những người khác đều hữu ý vô ý lùi ra xa.
Lão nhân thản nhiên nói: “Triều đình để ta trở về đây làm kinh lược sứ Quảng Lăng đạo, chẳng qua là bốn chữ, thỉnh quân nhập ung.”
Tào Trường Khanh khẽ nói: “Thế lực Trục Lộc sơn, cùng với điệp tử của Hoàng Tam Giáp quanh Quảng Lăng đạo, đều có thể để phe ta sử dụng.”
Lão nhân quay đầu nhìn vị Nho Thánh mà mình đã tận mắt chứng kiến trưởng thành, đau xót nói: “Trường Khanh, Đại Sở đã làm liên lụy ngươi rồi.”
