Từ Phượng Niên mỉm cười nói thẳng: "Thiên tư của ngươi bình thường thôi, chẳng tốt đẹp gì. Là bằng hữu nên ta mới nói thật."
Chu Chính Lập cũng chẳng giận, trợn mắt nói: "Khi Vương Tiên Chi mới ra mắt giang hồ, còn bị các tiền bối nói là thiên phú tầm thường đấy thôi! Vả lại, ta học võ đâu phải nhất định phải làm đại hiệp danh chấn thiên hạ, ở trong làng có thể đánh cho mấy tên vô lại chuyên ức hiếp nam nữ một trận cũng được rồi."
Từ Phượng Niên gật đầu. Chu Chính Lập uống cạn một bát rượu, lắc lắc hồ rượu, thấy còn chừng nửa bát thì đặt bát xuống, nói chuyến này là lén trốn khỏi nhà ra ngoài hóng gió, còn phải về đối phó với mấy bộ điển tịch thánh hiền kia, nếu để nãi nãi phát hiện, lần sau gặp mặt e là phải đi cà nhắc rồi. Từ Phượng Niên cũng không tiễn hắn, cười nói: "Lần sau đến chơi nhớ mang rượu theo đấy."
Chu Chính Lập đang chạy đi bỗng quay người giơ một ngón giữa lên.
Từ Phượng Niên cười tự rót thêm nửa bát rượu, một mình ngồi dưới giàn nho, gió nhẹ lướt qua mặt, tâm tình thư thái. Trước khi uống cạn bát lục nghĩ tửu, hắn đặt bát rượu lên chiếc ghế tre nhỏ, đứng dậy đón khách.
