Từ Phượng Niên cười nói: “Thật đáng tiếc, nếu không Bắc Lương ta đã có thêm một vị đại tông sư đứng trên đỉnh cao rồi.”
Từ Yển Binh vốn ít khi đa sầu đa cảm cũng phải than rằng: “Giang hồ, giang hồ... mỗi lần có viên sỏi ném xuống, dù chỉ gợn lên sóng lăn tăn hay dấy lên sóng cả cuồn cuộn, cũng chắc chắn sẽ có người chết chìm trong đó, biết đâu ngày nào đó sẽ đến lượt mình. Ngô Kim Lăng nếu giống như Triệu Ngưng Thần của Thiên Sư phủ trên Long Hổ sơn, thì cảnh giới hiện nay chỉ có hơn ta chứ không kém.”
Từ Phượng Niên lắc đầu nói: “Có những người đứng ngoài xem giang hồ thì không sao, nhưng bẩm sinh đã không hợp để lăn lộn trong đó. Cũng giống như các vị trạng nguyên trên triều đình, thực ra chẳng mấy ai lên được đến chức đại quan nhị phẩm, chỉ vài năm đã bị gió bụi phong trần cuốn đi, kém xa những người đỗ tiến sĩ bình thường.”
Từ Yển Binh gật đầu nói: “Không thể không tin vào số mệnh, nhất là sau khi may mắn bước vào Thiên Tượng cảnh giới, mới biết cái gọi là khí số hư vô mờ mịt, tuyệt không phải là lời nói hoang đường mà tiền bối dùng để dọa người.”
Từ Phượng Niên một hơi cạn sạch bát rượu nóng, hạ thấp giọng nói: “Lần trước khi trác cầm, ta có chút lĩnh ngộ, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ là ngộ ra hai chữ ‘đi’ và ‘đến’.”
