Từ khi mang thai.
Khương Y Nhân lúc nào cũng mong thời gian trôi nhanh hơn một chút, nhanh đến mức chớp mắt một cái là cô đã thành mẹ ba con. Có như thế thì ở nhà, mỗi lần gặp chuyện... sẽ không đến mức như bây giờ, bị con bé chết tiệt kia hết trợn mắt này đến lườm nguýt nọ.
Nếu không phải bây giờ không đúng hoàn cảnh, với lại đúng là cô đuối lý thật, thì cô đã xắn tay lên đập cho con bé chết tiệt này một trận rồi. Thế nên cô mới luôn mong thời gian trôi nhanh hơn, để ở nhà không còn cảnh lẻ loi không ai chống lưng nữa.
Ba chọi hai.
Về quân số, hai cha con kia không có cửa.
