Phần trình diễn của Khương Y Nhân đã thể hiện sự bất lực và phóng khoáng trong tình yêu đến mức trọn vẹn.
Nhưng Trương Hữu thì khác.
Dưới giọng hát của hắn, Hồng Đậu lại có thêm một kiểu lãng mạn khác, như thể gặp gỡ và chia ly trong tình yêu vốn cũng chính là phần đẹp nhất của tình yêu.
Đó là một sự thể hiện cao hơn, vượt lên trên cả chấp niệm.
“Đôi khi, đôi khi, em sẽ tin mọi thứ đều có điểm dừng, gặp gỡ chia ly đều có lúc, không gì có thể vĩnh cửu… đợi đến khi nhìn thấu mọi phong cảnh, có lẽ anh sẽ cùng em ngắm dòng nước chảy dài.”
