Ngay sau khi cô đứng dậy không lâu.
Trương Hữu đang đứng trên sân khấu cũng chú ý tới vị khán giả nữ dường như định rời đi giữa lúc hắn đang hát. Chủ yếu là vì cô quá nổi bật, Trương Hữu tổ chức bao nhiêu buổi hòa nhạc trên Trái Đất rồi, vậy mà vẫn rất hiếm khi gặp kiểu này.
Nhất là bóng lưng ấy còn khiến hắn thấy quen quen.
Thế là Trương Hữu gọi thẳng: “Này, cô gái tóc dài xinh đẹp kia, có cần phải thế không!? Là tôi hát dở thật, hay cô đúng là có việc gấp?”
Hạ Tri Thu đang bước về phía trước lập tức cảm nhận được không ít ánh mắt xung quanh đều dồn cả lên người mình. Mặc quần jean với áo khoác đen dài tay, mặt Hạ Tri Thu thoắt cái đỏ bừng.
