Chủ khách an tọa, gia phó dâng trà. Diêu Tuân thực sự hiếu kỳ, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: “Không rõ Giản huynh quen biết ta từ khi nào? Ta chỉ thấy dường như đã từng gặp Giản huynh, nhưng gặp lúc nào thì lại không nhớ nổi.”
“Bảy năm trước, ta và Diêu công tử từng gặp thoáng qua trên một chiếc thuyền ở Tế Hà. Khi ấy ta còn thỉnh giáo ngươi về thư pháp. Chỉ là người tìm Diêu công tử thỉnh giáo quá nhiều, ngươi không nhớ cũng là chuyện thường.”
Nhắc đến lần gặp ở Tế Hà bảy năm trước, Diêu Tuân lập tức nhớ ra.
Phải rồi, hắn ngoài miệng nói không thích quan lộ, kỳ thực là vì tiến cảnh chậm chạp. Nhưng hắn là con út trong nhà, phụ thân vung tay cho hẳn ba trăm mẫu ruộng, ở Kinh còn có không ít cửa tiệm, mỗi năm thu vào cũng ba trăm lượng bạc. Vì thế hắn cứ thuận theo tâm ý mình mà sống. Sau khi đỗ cử nhân, hắn không còn dồn tâm tư vào khoa cử nữa, mà gửi tình vào non nước. Bảy năm trước, hắn mới ngoài hai mươi, quả thực từng đi thuyền dọc Tế Hà du ngoạn, cũng gặp qua không ít người. Khi ấy đã có chút danh tiếng, được người ta tìm đến thỉnh giáo cũng không lạ.
Người trước mắt tuổi tác lớn hơn hắn khá nhiều, nếu năm đó từng quen biết hắn thì cũng chẳng có gì kỳ quái.
