Trong chớp mắt, Dã đạo nhân dường như đã ngộ ra: “Chủ thượng, ý người là?”
“Thấy tuyết đông bay lả tả, cảnh sắc đẹp vô cùng. Ngay mấy hôm nay, chúng ta mở một buổi thưởng tuyết văn hội đi.”
Tô Tử Tịch nói đoạn, lại mỉm cười: “Vốn ta định chờ tửu lâu khai trương rồi mới tổ chức, nhưng nghĩ kỹ thì lúc này mở hội lại càng hợp.”
“Ngươi đi viết thiệp mời, mời vài người tới đây.”
Diệp Bất Hối vốn đã biết Tô Tử Tịch có ý định mở văn hội, nghe vậy thì mừng rỡ; Chu Dao lại nhìn hắn, vẻ như đang suy nghĩ điều gì. Rượu qua ba tuần, thấy trời đã muộn, Chu Dao bèn cáo từ ra về.
