Tề Vương phủ
Chập tối, một người lững thững bước ra từ cửa sau Tề Vương phủ. Người này độ hơn bốn mươi, vóc dáng tầm thước, mặc áo bông nửa cũ nửa mới. Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, chỉ riêng đôi ủng da hươu dưới chân gã quản sự đã đắt giá chẳng tầm thường. Mặc áo bông chẳng qua chỉ để tỏ vẻ kín kẽ trước mặt chủ tử mà thôi.
Mỗi tháng, số bạc hắn kiếm chác thêm từ khắp nơi đã vượt xa bổng lộc, vì thế cứ đến chiều tối, rảnh việc là hắn lại mang ít bạc đi sòng bạc quen chơi vài ván, rồi ghé thanh lâu tìm cô nương mua vui.
Hôm nay cũng vậy. Nhưng hắn vừa đi chưa xa đã bị một người chặn lại, chắp tay nói: “Ngài là Trần quản sự phải không?”
“Là ta, ngươi là ai?” Trần quản sự sững người hỏi.
