Tam Lang dáo dác nhìn quanh, hạ thấp giọng, bộ dáng lấm la lấm lét: "Trong cái nhà này, người không thể dây vào nhất chính là Nhị ca của ta. Huynh ấy vốn thông minh, lại có tiền đồ, là cục vàng cục bạc trong lòng các trưởng bối. Một khi đã rơi vào tay huynh ấy thì... hừ hừ..."
Thôi Lạc Vi tò mò hỏi: "Thì sao?"
Tam Lang không đáp, chỉ kéo nàng về phòng mình, cho lui hết hạ nhân ra ngoài rồi mới nói: "Trừ Đường huynh ra, ta có tổng cộng bốn huynh đệ. Nàng có biết vì sao hôm nay không thấy bóng dáng Tứ đệ đâu không?"
"Vì sao?" Thôi Lạc Vi quả thực không biết. Không chỉ không thấy người, mà từ lúc nàng bước chân vào cửa đến giờ cũng chẳng nghe ai bàn tán. Trong lòng nàng vốn đang định bụng sẽ lén dò la, giờ nghe chàng nhắc tới lại càng thêm thắc mắc.
"Trước đây Tứ đệ phạm lỗi, cụ thể là lỗi gì nàng không cần biết. Tóm lại là bị Nhị ca bắt quả tang ngay tại trận ở bên ngoài. Khi đó, phàm là những kẻ tham gia đều bị người nhà lôi về giáo huấn và trừng phạt." Tam Lang vốn chẳng muốn nói, nhưng lại sợ nương tử mới về chưa biết nặng nhẹ mà đắc tội Nhị ca. Đến lúc đó hắn nào dám mở miệng xin tha, chi bằng nói toạc ra ngay từ đầu cho xong.
