Gió thu lùa qua song cửa thổi vào phòng, mang theo hương quế nồng nàn. Phong Nghiên Sơ vẫn nhìn ra ngoài, tay áo khẽ bay theo gió, giọng nói không nhanh không chậm: "Sách vở dạy kẻ làm thần tử phải trung quân ái quốc, dạy bậc quân vương phải hiền minh trí tuệ, yêu dân như con, nhưng thế gian này mấy ai thực sự làm được? Quân vương lo quyền hành thần tử quá lớn sẽ chèn ép hoàng quyền; thần tử lại sợ quân quyền bành trướng sẽ tổn hại đến bản thân. Chẳng ai sai cả, chung quy cũng chỉ là sự so kè quyền lực mà thôi."
"Nhân Tông đến chết cũng không làm được. Vĩnh Vương từng muốn làm, nhưng đám triều thần đời nào chịu dung thứ, kết cục chẳng phải là bị ban chết sao? Bệ hạ ban đầu cũng muốn tranh đấu, nhưng cái chết của Tiên thái tử đã cảnh tỉnh ngài không được nóng vội. Bởi vậy, ngài mất hơn mười năm đằng đẵng mới thu được binh quyền về tay, nhưng giờ đây lại phát hiện mình chẳng còn sống được bao lâu, mà hậu kế lại không người. Nhìn quanh một lượt, cũng chỉ có Lục hoàng tử là tạm chấp nhận được."
Nói đến đây, hắn xoay người nhìn Đại lang: "Con người ai chẳng có tư tâm, Lục hoàng tử có, ta cũng vậy. Nhưng với ta mà nói, hắn chỉ là kẻ có khả năng ngồi lên vị trí kia mà thôi. Mà cho dù hắn có ngồi lên đó thì đã sao? Trong mắt ta, so với bách tính và non sông gấm vóc này, hắn chẳng là cái thá gì cả."
Thần sắc Đại lang thoáng đổi khác. Hắn bước chân vào quan trường chưa lâu, tâm niệm lớn nhất chỉ là làm tốt bổn phận, cố gắng không để Võ An hầu phủ suy tàn trong tay mình. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã chiếm hết tâm tư của hắn rồi.
Giọng hắn vẫn ôn hòa, nhưng xen lẫn vài phần lo lắng: "Nhị lang, đệ muốn làm gì?"
