Khi gió bấc giữa đông quét qua mặt đất, tuyết mịn lả tả bay, phủ lên thế gian một lớp áo mỏng manh trắng xóa, cái lạnh thấu xương như muốn len lỏi vào tận kẽ hở xương cốt.
Trên khung cửa sổ Chẩm Tùng Nhàn Cư có dán giấy hoa đào, xuyên qua lớp giấy mờ ảo, lờ mờ thấy được những cành cây khẳng khiu trơ trụi bên ngoài. Bên tai văng vẳng tiếng gió bấc rít gào, giữa đất trời tràn ngập vẻ tiêu điều xơ xác.
Lò sưởi trong phòng tỏa ra hơi ấm hừng hực, ấm đồng đầy nước đặt bên trên đang sôi ùng ục.
Phong Nghiên Sơ khoác trên vai chiếc áo bào tay mây màu trắng ngà thêu họa tiết dây leo sơn thủy. Hắn nhàn nhã thưởng trà, cuốn sách trên tay thỉnh thoảng mới lật qua một trang.
"Cốc cốc cốc"
