Cách đó không xa, sắc mặt Lý Doãn Chi đã tối sầm lại, mặc dù vốn dĩ mặt hắn đã đen sẵn rồi.
“Mảnh đất này quả thực không tệ, đất đai cũng khá màu mỡ.” Phương Tri Ý nói đầy ẩn ý, “Dạo gần đây, tuy ta không còn nhậm chức trong triều, nhưng lại có không ít người đến thăm hỏi. Kẻ thì biếu tiền, người thì dâng đất, cuộc sống ngày càng sung túc phết nhỉ~”
Lý Doãn Chi cảm thấy tim mình hơi nhói đau.
Hắn khẽ phất tay, mấy tên tùy tùng phía sau lập tức tiến lên. Chỉ dăm ba chiêu đã đè nghiến mấy tên gia nô đang đánh đập ông lão xuống đất, sau đó lôi xềnh xệch tên công tử nhà giàu kia đến trước mặt hắn như kéo một con chó chết.
“Buông ta ra! Có biết ta là ai không hả? Phụ thân ta chính là Phương Văn Bỉnh! Là võ uy tướng quân đương triều đấy!” Tên công tử nhà giàu kia vẫn tiếp tục la lối om sòm, “Ta lấy mảnh đất này là để dâng cho hoàng thượng, các ngươi muốn chết sao!”
