Bên trong Đan Bệ Đại Lạc Đường trống trải, vắng lặng.
Giáo Phường Ti ngày thường náo nhiệt là thế, vậy mà hôm nay ngay cả một kẻ dám bén mảng đến xem náo nhiệt cũng chẳng thấy đâu.
Bạch Lý lẳng lặng đứng giữa đài cao, nơi vốn dành cho các đào kép hiến nghệ. Nàng vẫn mặc bộ đạo bào màu lam rộng lùng thùng kia, mái tóc dài được búi gọn bằng một cây trâm bạch ngọc.
Nàng khẽ nhắm mắt, hai tay kết ấn tam sơn quyết trước ngực, dường như tâm không màng ngoại vật, miệng lẩm bẩm tụng niệm kinh nghĩa.
Phụng Loan ngồi sau công án, sắc mặt căng thẳng. Hắn chốc chốc lại liếc ra cửa, rồi lại trộm nhìn Bạch Long đang nhắm mắt dưỡng thần ở hàng đầu: "Đã là giờ Hợi rồi, còn phải đợi bao lâu nữa? Chẳng lẽ định đợi đến ngày mai thật sao?"
