Đúng lúc này, Thịnh Bình đế lại cất lời: “Vương tử phạm pháp, tội như thứ dân. Cho dù là hoàng tử của trẫm, cho dù là Túc Vương, cũng không thể thoát tội! Phong thư này rốt cuộc là thật hay giả tạm thời chưa bàn tới, nhưng Tôn Thương Hữu, ngươi đóng vai trò gì trong chuyện này, mọi người đều đã rõ ràng. Vậy Tôn Thương Hữu, tội của ngươi, ngươi có nhận hay không?”
“Bẩm Bệ hạ, hạ quan biết tội!”
Tới nước này, Tôn Thương Hữu ngoài việc nhận tội ra thì chẳng còn cách nào khác.
Hắn vừa dập đầu bôm bốp vừa cố vớt vát: “Xin Bệ hạ niệm tình hạ quan mới phạm lỗi lần đầu mà khoan hồng xử nhẹ cho hạ quan được chăng?”
“Lần đầu?”
