Thịnh Bình đế liếc hắn một cái, không hề bảo hắn đứng lên mà quay sang nhìn Tôn Thương Hữu, trầm giọng: “Ngươi lặp lại những lời vừa rồi một lần nữa cho Trẫm!”
Tôn Thương Hữu ngẩng đầu thưa: “Bệ hạ, Trường Sinh môn chính là sản nghiệp của Túc Vương điện hạ. Thuở ban đầu khi Trường Sinh môn mới thành lập, đích thân Túc Vương đã viết thư cho hạ quan, lệnh cho hạ quan phải bảo vệ Trường Sinh môn chu toàn! Hơn nữa, Túc Vương điện hạ còn nói... nói đây là...”
“Đây là cái gì?”
Thịnh Bình đế có chút mất kiên nhẫn quát hỏi.
Tôn Thương Hữu lại dập đầu cộc cộc xuống đất, run rẩy đáp: “Túc Vương điện hạ nói, tất cả những chuyện này đều là ý chỉ của Bệ hạ! Bệ hạ muốn bồi dưỡng một môn phái mới để thay thế Thanh Thành phái, từ đó duy trì cục diện tứ đại tông môn trong nước. Bởi vậy, hạ quan tuyệt đối không dám làm trái ý chỉ của Túc Vương điện hạ!”
