Huỳnh Dương phủ có địa phận rất rộng, chiều đông tây trải dài ước chừng cả trăm dặm.
Hơn nữa, nơi này đường núi hiểm trở, Tần Dịch điều khiển mã xa đi suốt năm sáu ngày trời mới qua khỏi. Ngoại trừ đêm đầu tiên ngủ tại một dịch trạm, suốt chặng đường còn lại, hắn chỉ tìm được một dịch trạm nhỏ vào ngày thứ ba. Dọc đường đi cảnh tượng vô cùng hoang vu, muốn tìm một chỗ nghỉ chân cũng khó như lên trời.
Bởi vậy, phần lớn thời gian cả hai đều phải trải qua trên mã xa. Đêm đến, hắn đành cùng Cổ Nguyệt Dung chen chúc trong khoang xe chật hẹp mà ngủ, kể cũng gian nan.
Cũng may trong suốt hành trình có Cổ Nguyệt Dung bầu bạn, cuộc sống khô khan tẻ nhạt mới thêm phần màu sắc. Hơn nữa, cảm giác ban đêm được ôm nàng ngủ trong không gian chật chội lại mang đến một phong vị rất riêng.
Về phần nhóm người Tiết Khả Ngưng, kẻ từng nói "hữu duyên tái kiến" với hắn, do bọn họ cưỡi ngựa nên cước lực nhanh hơn mã xa rất nhiều, đã sớm rời đi trước một bước.
