Lúc này, Tiết Khả Ngưng đang đứng ngay cạnh Tần Dịch, khoảng cách chưa đầy năm bước chân.
Vì thế, từng lời của Cổ Nguyệt Dung lọt vào tai nàng vô cùng rõ ràng. Thậm chí nếu bảo Cổ Nguyệt Dung cố tình nói cho Tiết Khả Ngưng nghe thì cũng chẳng sai chút nào.
Nghe thấy tiếng gọi này, thân hình Tiết Khả Ngưng rõ ràng khựng lại một chút, bước chân cũng dừng hẳn, nhưng ngay sau đó lại lập tức bước tiếp. Nếu không quan sát kỹ, e rằng khó mà phát hiện ra khoảnh khắc ngập ngừng ngắn ngủi ấy.
Tuy nhiên, Cổ Nguyệt Dung đã nhận ra.
Bởi vì dù nàng đang vòng tay ôm cổ Tần Dịch, nhưng phần lớn sự chú ý lại dồn cả lên người Tiết Khả Ngưng. Thế nên, nhất cử nhất động của đối phương đều không thoát khỏi mắt nàng!
