Phía bên kia, Lục Hủ mù nở nụ cười đầy vẻ nghiền ngẫm.
Triệu Trán có chút tự giễu, thở dài nói: “Ngươi nói đúng, ngươi và Từ Phượng Niên là huynh đệ nối khố từ nhỏ, vậy nên hôm nay ngươi quỳ xuống cầu tình cho hắn. Nếu Nghiêm Trì Tập ngươi chỉ đơn thuần là thần tử của Ly Dương, ta, kẻ làm Hoàng đế này, có lẽ bề ngoài sẽ long nhan đại nộ, thậm chí sẽ ném ngươi vào thanh thủy nha môn ngồi chơi xơi nước vài năm, nhưng sâu trong lòng kỳ thực chẳng hề tức giận chút nào. Còn nếu ta nói một chút giận cũng không có, thì chắc chắn là lừa người. Chỉ là ngươi không chỉ là bằng hữu của Từ Phượng Niên, ta cũng không chỉ là Hoàng đế của Ly Dương, ngươi và ta không chỉ là vua tôi, mà còn là người một nhà. Sau này ta có lẽ còn tuyển phi, cũng định trước không chỉ một người, đến lúc đó quốc trượng quốc cữu chỉ có càng ngày càng nhiều. Nhưng ta nói với ngươi một câu thật lòng, Nghiêm Trì Tập ngươi trước hết là tiểu cữu tử của Tứ hoàng tử, sau đó mới là Quốc cữu gia của đương kim Thiên tử.”Nghiêm Trì Tập ngẩn người.
Triệu Trán quàng vai Nghiêm Trì Tập, cười lớn, tay chỉ về phương xa: "Nhìn xem! Gió nổi mây vần! Mong rằng có một ngày bốn người chúng ta vẫn có thể ngồi lại nơi này, ngắm cảnh trời quang mây tạnh!"
Trần Vọng thần sắc trang nghiêm, chỉnh áo ngồi ngay ngắn.
Lục Hủ mù lòa "ngước mắt" nhìn xa, hai tay tùy ý chống lên sống mái nhà.
