Nghiêm Trì Tập cúi đầu quỳ đó, không nói một lời.
Trần Vọng vốn luôn ôn hòa cung kính, bỗng nhiên hạ thấp giọng, nghiêm mặt nói: “Sao? Không sợ liên lụy đến cha và tỷ tỷ ngươi à?! Hay là Nghiêm gia các ngươi còn hương hỏa thịnh vượng hơn cả Giang Nam Lô thị nhân tài đông đúc, thiếu một Nghiêm Trì Tập ngươi, tùy tiện cũng có thể lôi ra vài người khác thế vào?! Nghiêm Trì Tập, nếu ngươi thực sự có bản lĩnh thì hãy kéo cả Hoàng hậu và Nghiêm đại học sĩ đến đây cùng quỳ. Đến lúc đó, Trần Vọng ta sẽ quỳ cùng các ngươi, mọi người cùng nhau góp vui, thế nào?!”
Bờ vai Nghiêm Trì Tập run lên bần bật, hắn không còn lặng lẽ rơi lệ nữa mà òa khóc không thành tiếng.
Trần Vọng thở dài, khẽ nói: “Trần Vọng ta không sánh được với Nghiêm công tử, chỉ là một thư sinh nghèo khổ đọc sách thánh hiền. Đồng hương cùng trường có vài người, đồng khoa cùng năm có vài người, đồng liêu chốn quan trường cũng có vài người, nhưng kẻ thực sự có thể gọi là bằng hữu thì rất ít, thậm chí gần như chẳng có ai. Cho nên chuyện ngươi quỳ xin Bệ hạ, ta rất không tán thành, nhưng cũng miễn cưỡng hiểu được. Ý khí dụng sự, nghĩa khí làm người, với những kẻ có tiền có thế có danh như ta và ngươi bây giờ, thực ra đơn giản biết bao.”
Khóe mắt Trần Vọng hữu ý vô tình liếc nhìn vị hoạn quan áo mãng bào đang khoanh tay đứng lặng bên cạnh, y vẫn không nhúc nhích.
