Dương Hổ Thần theo bản năng buột miệng thốt lên: "Chuyện này không thể nào!"
Dương Thận Hạnh chợt ngẩng phắt đầu dậy, nộ khí quát: "Hổ Thần, không được càn rỡ!"
Dứt lời, Dương Thận Hạnh đặt chén trà xuống, quay sang tạ lỗi với Từ Phượng Niên: "Vương gia, Hổ Thần vô lễ cùng cực, xin người thứ tội."
Từ Phượng Niên cười đầy ẩn ý: "Thứ tội gì chứ? Ta là Từ Phượng Niên chứ đâu phải hoàng đế Ly Dương, làm sao có quyền trị tội một phó tướng Kế Châu?"
Trên trán Dương Thận Hạnh lấm tấm mồ hôi lạnh.
