Trần Tích Lượng giờ đây da dẻ đen nhẻm, chẳng còn chút phong thái thanh thoát của gã thư sinh văn nhược ở Báo Quốc tự năm nào. Nói đơn giản thì, vốn dĩ là một thư sinh tuấn nhã có thể lọt vào mắt xanh của hồ ly tinh nơi miếu cổ núi hoang, nhưng hiện tại dù thế gian có hồ ly tinh thật, e rằng cũng chẳng thèm để ý đến gã đọc sách quanh năm làm lụng vất vả, đôi tay đầy chai sạn này nữa.
Dương Quang Đấu mấy ngày nay đang ôm một bụng lửa, nghe vậy liền hừ lạnh: "Đừng nói Bắc Lương, mà gần như cả cái Ly Dương này đều biết, trong lòng Bắc Lương vương, một mình Trần Tích Lượng ngươi đã nặng cân hơn cả tòa phủ Thứ sử rồi!"
Trần Tích Lượng nhíu mày đáp: "Vậy thì cứ nói với cánh quân Long Tượng chịu trách nhiệm hộ tống rằng ta, Trần Tích Lượng, cũng sẽ rút về Lâm Dao quân trấn."
Dương Quang Đấu giận quá hóa cười: "Ngươi tưởng bọn Lý Mạch Phồn, Vương Linh Bảo leo lên được chức tướng quân đều là lũ ngốc chắc? Kẻ nào kẻ nấy đều tinh như ma cả đấy! Cái mạng già Dương Quang Đấu này chết thì còn dễ ăn nói, chứ Trần Tích Lượng ngươi mà chết ở Thanh Thương thành, chết ngay dưới mí mắt hai vị phó tướng Long Tượng quân đường đường chính chính như bọn họ, thì sau này bọn họ còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong Bắc Lương biên quân nữa?!"
Khấu Giang Hoài cười, cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người: "Kẻ giỏi dùng binh, chưa lo thắng đã lo bại, đây quả thực là lời vàng ngọc trong binh thư."
