Lý Ngọc Phủ mỉm cười đáp: "Bần đạo còn phải cảm tạ tiền bối đã đợi chờ."
Đạm Đài Bình Tĩnh nhìn như đứng ở cửa động, nhưng thực chất là đang chắn đường mới đúng, ngữ khí không mấy hòa nhã: "Mối duyên này khởi nguồn từ sư đồ ta, là chúng ta nhìn thấy bạch xà tẩu giang hóa giao, rồi nhìn nó ngược dòng đi lên. Giờ đây lại là chúng ta... là hắn, tự tay dẫn động dị tượng."
Tiểu đạo đồng kia nghiêm trang nói: "Đại đạo dưới chân, ai cũng có thể đi."
Đạm Đài Bình Tĩnh nhìn đứa trẻ cố làm ra vẻ nói lời cao nhân, khẽ mỉm cười.
Bị người ta nhìn chằm chằm, tiểu đạo đồng hơi đỏ mặt, khí thế xẹp xuống rất nhanh, lí nhí nói: "Là sư phụ nói."
