TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1986: Thục vương nhập Lương, đạo sĩ tiến sơn, Lương vương xuất sơn. (4)

Gã thợ đá trẻ tuổi không muốn gia gia nói quá nhiều với người ngoài, bèn lên tiếng nhắc nhở: "Gia gia, chúng ta phải đi thôi."

Được cháu trai giúp đỡ, lão nhân ngồi xuống buộc lại sợi dây da bò dùng bó đá, sau khi chậm rãi đứng dậy, lão quay đầu nhìn Từ Phượng Niên, cười xòa nói: "Thứ sử đại nhân đúng là có quy định đó, nhưng công tử có điều chưa biết, Thải Thạch Trường còn có lệ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ một trăm hai mươi cân, hễ vác thêm mười cân đá sẽ được thưởng một văn tiền. Lão cùng đứa cháu này và hai đứa con trai đi trước, bốn người cộng lại, cả nhà mỗi ngày đi hai chuyến, kiểu gì cũng vác thêm được bốn năm trăm cân, tính ra là bốn năm mươi văn tiền, đối với nhà ta mà nói là con số không nhỏ đâu. Lão đây vẫn còn chút sức lực, con cháu cũng hiếu thuận, chỉ để lão đi một chuyến, nên lão mới tính vác thêm hai ba mươi cân đá, đi chậm chút cũng được, kiếm thêm hai ba văn tiền cũng tốt. Quan phủ bên kia trả tiền sòng phẳng, chúng ta làm việc cũng hăng hái hơn."

Từ Phượng Niên mỉm cười gật đầu.

Có lẽ do uống được mấy ngụm rượu ngon nên vẫn còn thòm thèm, lão nhân nở nụ cười chất phác, nói với Từ Phượng Niên: "Có điều lão đã lớn tuổi rồi, có kiếm thêm hai ba văn tiền kia hay không cũng chẳng quan trọng lắm. Chỉ là nghe nói vương gia muốn xây một tòa thành lớn ở phía bắc Lương Châu để đánh Bắc Mãng man tử, lão nghĩ đời này mình chẳng còn cơ hội đi lên phương bắc, nhưng nhân lúc còn chút sức lực, mỗi ngày vác thêm hai ba mươi cân, vừa kiếm được vài đồng lẻ, lại nghĩ sau này thành xây xong, biết đâu chút đá lão vác thêm này lại may mắn giúp cản được vài mũi tên của Bắc man tử. Nghĩ tới đây, trong lòng lão thấy thoải mái hẳn. Trong thôn, nhiều đứa trẻ không còn theo cha đi đập đá nữa, chúng thấy cảnh phồn hoa ở Lăng Châu nên chí hướng cũng lớn hơn, chê nghề khai sơn phá thạch không có tiền đồ, rủ nhau đi làm biên quân hết cả. Mấy lão già chúng ta cố vác thêm vài vạn cân đá, sớm ngày xây xong thành, biết đâu đám trẻ có thể sống sót trở về ăn Tết nhiều hơn vài đứa."

Lão nhân chợt khựng lại, nhìn về phía chân trời xa xăm, khẽ lẩm bẩm: "Nghe mấy vị quan và binh lính ở Thải Thạch Trường nói, ba mươi vạn tấm bia đá phía sau nhà vương gia, phải có đến một nửa là dùng đá của Đại Ngư Sơn chúng ta. Mấy lão già có con cái tòng quân đều bảo, nếu có ngày nào đó con cháu trong nhà không về được, phải khắc tên lên bia đá, thì dùng đá của quê hương mình cũng là chuyện tốt."

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất