TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1960: Châu Liêm, Thiết Giáp (Trung) (1)

Ba người vòng đường xa một chút, ghé qua Thanh Lộc Động thư viện. Ba thầy trò dừng chân dưới chân núi, giao ngựa cho tạp dịch trong thư viện chăm sóc, sau đó đi bộ men theo bậc đá lên cao.

Tuy Từ Phượng Niên đang vội lên đường, nhưng khi leo núi lại rất thong dong. Chính trên con đường này, hắn từng có một trận chiến sinh tử kinh tâm động phách với Cao Thụ Lộ. Cũng sau trận đó, hắn đạt được thiên nhân thể phách, còn Hắc Hắc cô nương thì đội chiếc mũ lông chồn chẳng hợp thời tiết đi chặn đường Vương Tiên Chi, hành động ấy chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Lúc nghỉ chân tại ngôi đình giữa sườn núi, Từ Phượng Niên phóng mắt ngắm nhìn non sông U Châu, bỗng dưng nhớ tới người đọc sách trên Đại Tuyết Bình năm nào từng thốt lên câu: "Xin mời lão tổ tông chịu chết".

Từ Phượng Niên tựa người vào cây cột đình đỏ thắm vừa được thư viện sơn lại hồi đầu năm, lẩm bẩm một mình: "Hiên Viên Kính Thành, năm ngoái ta tặng sách cho Huy Sơn, có lẽ con gái ngươi sẽ sinh lòng đa nghi, tưởng rằng ta lại muốn tính toán giao dịch gì với nàng. Kỳ thực, ta chỉ mong lưu lại thêm vài hạt giống cho giang hồ mà thôi. Hiên Viên Thanh Phong tưởng ta không biết những thủ đoạn mà Triệu Hoàng Sào đã làm sau khi thần hồn xuất khiếu lúc lâm chung, chẳng qua ta không muốn so đo mà thôi. Nàng muốn lấy thân phận nữ nhi làm võ lâm minh chủ, làm một Vương Tiên Chi của Huy Sơn Đại Tuyết Bình, thì cứ để tùy nàng vậy. Thêm một trăm năm nữa, đám long xà nơi thảo dã sau này, e rằng Thiên Tượng cảnh giới còn hiếm hoi hơn cả lục địa thần tiên bây giờ, lại càng chẳng có người đọc sách nào đọc đến mức ngộ ra được nho thánh cảnh giới. Năm xưa ngươi từng nói: 'Kiến càng lay cổ thụ, đáng kính thay kẻ không biết lượng sức'. Lúc đó ta chưa cảm thấy gì, nhưng giờ ngẫm lại tình cảnh Bắc Lương, quả thực khó tránh khỏi chút bùi ngùi."

Lữ Vân Trường, vết bầm tím trên mặt còn chưa tan hẳn, khẽ lầm bầm: "Sư phụ, đi Bích Sơn huyện thì thôi không nói, dù sao cũng có Bùi di phong hoa tuyệt đại, lạnh nhạt với người ta thì không hay. Nhưng cái núi Thanh Lộc Động này, mới đi đến lưng chừng đã nghe tiếng đọc sách, con nghe mà đau hết cả đầu. Sư phụ, người nói xem người tới đây làm gì? Con nói trước nhé, nếu không có Bùi di thứ hai, mà chỉ đến thư viện nghe người ta ê a đọc sách, là con trở mặt thật đấy. Đến lúc đó con sẽ chém một đao, chém thêm đao nữa, rồi lại bồi thêm đao nữa, chém cho đám thư sinh kia ngựa đổ người ngã mới thôi."

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất