Chàng trai trẻ cười hì hì: "Nương, con kể nương nghe, trước kia trên giang hồ cũng có một người tên Vương Minh Dần, lợi hại lắm. Ca ca của hắn chính là Vương Minh Dương, người đã trấn thủ Tương Phàn thành mười năm, là vị đại quan duy nhất năm đó khiến Bắc Lương vương cũng phải bó tay. Bản thân hắn cũng rất ghê gớm, là cao thủ võ học đứng thứ mười một trong thiên hạ. Vương gia của hai huynh đệ bọn họ lại càng đáng sợ hơn, con từng nghe một câu văn vẻ là 'thế đại trâm anh', đại khái là nhà bọn họ đời đời đều làm quan to hiển quý. Nương, nương có muốn nghe sự tích giang hồ của cái người trùng tên trùng họ với cha không?"
Phụ nhân lắc đầu cười: "Không muốn nghe."
Chàng trai trẻ nhìn sắc trời rồi đứng dậy: "Hôm qua Ôn đại ca bảo khi nào rảnh thì qua tìm huynh ấy uống rượu, hình như là huynh ấy gặp được chuyện gì vui lắm. Con đi đây."
Phụ nhân vội vàng đứng dậy: "Mang mấy tấm vải theo đi."
Chàng trai trẻ đảo mắt: "Ôn đại ca không câu nệ mấy cái này đâu."
