Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của thiếu nữ đỏ bừng, thẹn quá hóa giận quát: "Tống Đình Lộ, câm cái miệng thối của huynh lại, không ai bảo huynh bị câm đâu!"
Dứt lời, nàng chột dạ liếc nhìn sư phụ, sợ người phật ý.
Sài Thanh Sơn chỉ cười xòa, cảm thán: "Nhi nữ tình trường kiếm khí trường, cũng chẳng phải chuyện xấu. Từ Phượng Niên à... hắn đã trở thành một Lý Thuần Cương trong lòng thế hệ các ngươi rồi sao?"
Đúng lúc này, một lão phụ nhân tóc bạc phơ, dáng vẻ tang thương, bước đi lảo đảo tiến lại gần.
Sài Thanh Sơn cùng hai đồ đệ bước xuống tảng đá lớn "Vạn Nhân Địch". Thiếu niên chạy vội tới đỡ lấy bà lão, cười híp mắt gọi: "Thái nãi nãi, nay trời đẹp, người ra đây ngắm cảnh sao?"Lão phụ nhân ánh mắt hiền từ xoa đầu thiếu niên: "Đình Lộ, nhớ kỹ phải dụng tâm học kiếm với sư phụ, phải thật để tâm. Còn việc có luyện thành hay không thì cứ tùy duyên, sao cũng được. Nhưng cháu phải nhớ kỹ một điều, sau này nếu có xuất môn hành tẩu giang hồ, thì phải nhớ đường về nhà."
