Từ Phượng Niên vươn tay ôm lấy vòng eo thon mềm mại của Bùi Nam Vi, cười híp mắt nói: "Vị đại hiệp này chắc hẳn là tông sư trên giang hồ, không biết có ngoại hiệu nào lừng lẫy như sấm bên tai không?"
Dương Công Thọ khẽ há miệng, chi tiết này hắn đúng là quên béng mất. Tuy nhiên tài tình thì hắn có thừa, nếu không cũng chẳng thể nổi danh ở Thanh Lộc Động thư viện. Hắn ôm quyền mỉm cười: "Tại hạ Dương Công Thọ, người trong giang hồ gọi là 'Thi Phú Kiếm'..."
Cách đó không xa, một sĩ tử trẻ tuổi vừa vỗ tay vừa bước tới, cười lớn: "Văn Phủ huynh năm xưa cùng ta leo Thanh Lộc sơn, mới đi được nửa đường đã thở hồng hộc như trâu, chẳng hay hôm nay nhờ đâu mà thần công đại thành như vậy? Chẳng lẽ thế gian này thực sự có chuyện thiên nhân nhập thể sao?"
Dương Công Thọ bị người ta bóc mẽ, hận không thể đào cái lỗ mà chui xuống đất. May thay Bùi tiểu thư đã cùng người kia rời đi rồi.
Mặt Dương Công Thọ đỏ bừng, rốt cuộc vẫn không thốt ra được lời ác độc nào, chỉ đành hừ lạnh một tiếng thật mạnh.
