Bùi Nam Vi lạnh lùng nói: "Tên Dương Công Thọ đó không phải thứ tốt lành gì."
Từ Phượng Niên cười: "Ta biết ngay mà. Hắn quấy rầy nàng sao? Điệp tử Phất Thủy phòng chưa báo với ta chuyện này, mới xảy ra mấy hôm nay à?"
Gương mặt Bùi Nam Vi không vương chút giận dữ nào, nàng đáp: "Lần trước đến nha môn đòi nợ thì gặp hắn về Bích Sơn huyện nhậm chức. Chắc là đang đợi văn thư chính thức của quận thủ, nên ăn no rửng mỡ suốt ngày không có việc gì làm. Hễ ta ra ngoài mua đồ là hắn lại xuất hiện. Cũng may hắn còn giữ lại chút liêm sỉ của người đọc sách, không dám sán lại gần, chỉ đứng cách một đoạn không xa không gần mà lớn tiếng ngâm thơ vịnh từ. Ừm, trình độ có lẽ ngang ngửa với ngươi năm xưa đấy."
Từ Phượng Niên phì cười: "Sao có thể chứ? Năm xưa ta vung tiền tấn mua thơ từ của sĩ tử Bắc Lương, giá cao ngất ngưởng, nội dung cũng đâu có tệ."
Khi Bùi Nam Vi và Từ Phượng Niên chuẩn bị rẽ từ Cổ Lỗ nhai vào ngõ hẻm, bốn năm tên lưu manh vô lại dường như đã đợi sẵn từ lâu, mặt mày cợt nhả vây lấy hai người. Bùi Nam Vi liếc nhìn Từ Phượng Niên, hắn cau mày lẩm bẩm: "Chẳng lẽ Bích Sơn huyện chưa từng nếm mùi lợi hại của Cẩm Y Du Kỵ sao? Sao tầm này vẫn còn kẻ to gan dám gây chuyện thế nhỉ?"Rất nhanh, câu trả lời đã tự khắc phơi bày.
