Hai người đi về phía chỗ buộc ngựa. Trước đó bên bờ sông người du ngoạn đông như mắc cửi, không thiếu những quan hoạn môn hộ nửa mùa và đám hoàn khố tử đệ. Đám người này không chen nổi vào Xuân Tuyết Lâu, nơi ngắm cảnh đẹp nhất, lại cũng chẳng muốn hùa theo số đông, bèn tạm dựng một đài gỗ lớn vừa thô sơ vừa chắc chắn. Gần đó tự nhiên hình thành một chỗ tụ tập ngựa xe và thú cưỡi. Có những thương cổ đầu óc nhanh nhạy bèn đứng ra trông giúp ngựa xe cho người khác, lại đóng mấy chục cọc gỗ ven đường để buộc ngựa. Hơn nữa, các cao môn đại tộc vốn đã có từng tốp kiện bộc hào nô canh giữ xe ngựa bên đó, nên cũng chẳng kẻ nào to gan lớn mật đến mức dám trộm ngựa. Lúc này, con cháu quyền quý phần lớn đã rời đi, chỉ còn lác đác vài con ngựa buộc bên cọc gỗ, đều chẳng phải giống đại mã lương câu gì cho cam. Điều ấy cũng rất bình thường, ngựa tốt hạng nhất trong thiên hạ đều đang nằm dưới mông mấy nhánh biên quân tung hoành nơi thảo nguyên. Ngựa tốt hạng nhì thì được nuôi trong những mục trường lớn như Bắc Lương Lưỡng Lũng mục trường và Kế Châu Du Lâm. Kém hơn nữa, lại bị các gia tộc tướng lĩnh ở khắp nơi chia nhau. Ngựa có thể lưu lạc tới giang hồ, phẩm chất ra sao, nghĩ cũng biết.
Từ Phượng Niên đeo da mặt sinh căn, cùng Vương Sinh mang kiếm hạp, bên hông đeo kiếm, sau lưng lại vác kiếm, sóng vai bước tới, chợt thấy phía trước ầm ĩ náo loạn, rõ ràng đã nảy sinh tranh chấp. Thì ra có một thiếu gia trẻ tuổi sơ ý làm mất thẻ tre mà thương cổ phát trước đó. Lúc này quay lại dắt ngựa, hắn liền bị đám giang hồ thảo mãng do thương cổ tạm thuê làm khó một phen. Thật ra, nếu thiếu niên kia từng trải hơn đôi chút, biết đối nhân xử thế hơn đôi chút, thì chuyện này cùng lắm chỉ tốn vài trăm văn tiền là xong. Nhưng hắn rốt cuộc vẫn chỉ là một thiếu hiệp mới bước chân vào giang hồ, máu nóng dễ bốc lên đầu, da mặt lại mỏng, đã chịu thiệt thì càng không nén nổi cơn tức. Sau mấy lượt xô đẩy qua lại, chỉ vì một câu không hợp đã muốn rút đao đối mặt. Cô gái đồng trang lứa đi cùng bên cạnh dù hết lời khuyên can cũng không cản nổi, trên gương mặt thanh tú chỉ đầy vẻ khó xử, nhưng còn chưa đến mức kinh hoảng thất sắc.
Kẻ lăn lộn nơi tầng đáy giang hồ nào có thể sánh với cảnh thần tiên đánh nhau, bay tới lượn lui trên cao. Bọn chúng chẳng phải mãnh long quá giang, cũng chẳng phải địa đầu xà một phương, chẳng qua chỉ là đám cá tôm bé nhỏ ngụp lặn trong vũng bùn lầy, khó tránh khỏi nhiễm đầy mùi đất tanh hôi. Vì thế, chúng xưa nay rất thích “đơn đấu”, chỉ có điều là kiểu lão tử dẫn theo một đám huynh đệ, cùng nhau đơn đấu một mình ngươi. Niên khinh đao khách kia nếu đã không chịu nổi khiêu khích, lúc ấy dứt khoát rút đao thì cũng thôi, biết đâu còn có thể chấn nhiếp lòng người. Ai ngờ hắn rút đao ra được nửa chừng, lại như chợt nhớ tới quy củ nào đó của tông môn, nên khựng lại. Rơi vào mắt đám du côn lưu manh kia, dĩ nhiên hắn lập tức thành cái gối thêu nhồi rơm, ngoài đẹp mà trong rỗng. Bởi vậy, lời lẽ chúng dành cho cô gái xinh đẹp bị vạ lây bên cạnh lại càng thêm phần khinh bạc dơ bẩn.
Niên khinh đao khách chưa từng phải chịu nỗi nhục như vậy, hai mắt đỏ ngầu tơ máu, rõ ràng đã giận tới cực điểm, toàn thân run lên bần bật. Thế nhưng bàn tay nắm đao của hắn vẫn từ đầu đến cuối vững như bàn thạch, không hề lay động.
Một người luyện đao đến được cảnh giới này, tạm không bàn sau khi xuất đao thì đao pháp cao thấp ra sao, chiêu thức tinh diệu hay tầm thường thế nào, chỉ cần đã có được cái “ý”, cũng đồng nghĩa với việc thật sự bước vào cửa. Từ nay về sau, con đường luyện đao của hắn chỉ càng đi càng rộng.
