Tiểu nam hài Ôn Lương là đứa đi sau cùng. Nó chạy được vài bước, bỗng quay đầu gọi lớn: “Tiểu Niên thúc thúc!”
Từ Phượng Niên gật đầu cười nói: “Lần này đến vội quá, quên mang lễ ra mắt. Lần sau thúc thúc nhất định bù cho con!”
Tiểu nam hài ra sức gật đầu, vừa quay người chạy được vài bước lại ngoảnh đầu hét lên: “Tiểu Niên thúc thúc, cha con nói gọi ngươi là Lão Trượng Nhân cũng được!”
Lần này Từ Phượng Niên thật sự phun phụt một ngụm rượu, suýt nữa thì hộc cả máu.
Đúng là trăm mối ngổn ngang.
