Chưởng quầy tửu lâu nhìn người thanh niên đang tất tả thu dọn bát đĩa, nhấp ngụm rượu, giọng ngà ngà say: “Năm xưa thu nhận ngươi, ta nào ngờ có hôm nay. Khi ấy chỉ thấy tiểu tử ngươi đáng thương, nghĩ bụng nếu không bị ép đến đường cùng thì cũng chẳng tới cái xó nhỏ nát này của ta mà sống lay lắt. Ai dè ngươi lại giúp tửu lâu kiếm bộn bạc. Nói thật, một năm nay kiếm được còn nhiều hơn cả mười năm trước cộng lại.”
Người thanh niên ngẩng đầu cười: “Chưởng quầy là người tốt, ắt có phúc báo, đó là lẽ thường.”
Lão nhân cười, hỏi vặn lại: “Lẽ thường sao?”
Người thanh niên ngẩn ra: “Chẳng lẽ không phải?”
Lão nhân cảm khái: “Cái lý người tốt được báo đáp ấy, hạng trẻ con như cháu ngươi tin thì còn được. Chứ lão già như ta, thật không dám tin.”
