Từ Phượng Niên thản nhiên đáp: “Từng nghĩ.”
Tấn Bảo Thất trợn to mắt, sắc mặt thoắt chốc trắng bệch.
Từ Phượng Niên mỉm cười: “Nhưng cũng chỉ nghĩ mà thôi.”
Thần sắc lão nhân tối tăm khó lường, nhìn chòng chọc vào mắt phiên vương trẻ tuổi, như muốn tìm ra chút manh mối.
Lão nhân thở ra một hơi trọc khí: “Dám hỏi, cớ gì?”
