Thu cao ngựa béo, nước cỏ tốt tươi.
Nhưng từ Cô Tắc châu của Bắc Mãng đi tiếp về phía nam, cảnh sắc dần trở nên hoang vu, tẻ nhạt.
Khắp nơi chỉ thấy cát vàng.
Đúng là Bắc Lương, khổ hàn cằn cỗi đến mức ngay cả mã Mãng vốn được xem là giống loài gần với lạc đà nhất cũng có phần không chịu nổi.
Có điều nghe nói ở vùng Hai Lũng thuộc Lương Châu quan nội lại có mấy mục trường là bảo địa phong thủy, sinh ra chiến mã hạng nhất thiên hạ. Chỉ vì dính một chữ “Lũng”, mà đám văn quan võ tướng Bắc Mãng Nam triều ai nấy đều dòm ngó, xem như vật trong túi, không cho kẻ khác chạm vào. Mấy nhân vật lớn có thể ưỡn thẳng lưng, nói vang cả triều đường Tây Kinh, trước khi xuất chinh đã hăm hở buông lời: sẵn sàng dùng những cái đầu đáng giá ngang hàng vương hầu trên vai Dương Quang Đấu, Trần Tích Lượng và Khấu Giang Hoài để đổi lấy quyền sở hữu vài tòa mục trường ấy, như Tiêm Ly mục trường với Thiên Tỉnh mục trường danh chấn thiên hạ.
