Từ Phượng Niên cười hỏi:
“Tiểu Trương, ngươi đã tự đặt biệt hiệu chưa?”
Trương Xuân Lâm mặt đỏ bừng, ra sức lắc đầu.
Từ Phượng Niên ra vẻ người từng trải, ân cần dạy bảo:
“Vậy thì phải tranh thủ sớm đặt cho mình một danh hiệu cho oai phong. Nếu không, lỡ bị người ta gán bừa cho cái biệt hiệu ngớ ngẩn thì có khóc cũng không kịp. Trên giang hồ, chuyện như vậy đầy rẫy tiền lệ. Ví như cao thủ kiếm đạo ở Giang Nam đạo kia, trời sinh tóc bạc, tay dài như vượn, kiếm thuật thật ra chẳng tệ, thế mà hồi trẻ bị gọi là ‘Bạch Hầu Tử’, cả đời cũng không gỡ nổi. Dù hắn hết lần này đến lần khác hành hiệp trượng nghĩa, lần nào cũng phải thêm một câu ‘Ta là Bạch Viên thần kiếm…’, người khác vẫn mặc kệ, cứ mở miệng là ‘đa tạ Bạch Hầu Tử đại hiệp cứu mạng’. Ngươi nói hắn có uất ức không? Còn có vị quyền pháp tông sư lừng danh ở Đông Nam Kiếm Châu kia, rõ ràng là hiệp khách đi chính đạo, chỉ vì họ Vương, xếp thứ tám, lúc mới vào giang hồ lại không biết sớm báo danh hiệu, cuối cùng bị gắn luôn cái tên ‘Vương Bát Quyền Tiên’. Vương bát còn thành tiên được, vậy không phải lão vương bát thì là gì…”Nghe xong, Trương Xuân Lâm như được khai thông bế tắc, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, trong lòng vô cùng tán thành.
