Thiếu niên than thở: “Nghe mệt thật đấy.”
Người này chính là Đặng Thái A, Đào Hoa Kiếm Thần hàng thật giá thật, hắn cười híp mắt: “Có phải ta nói thế xong, ngươi dắt lừa cũng thấy bớt mệt hơn rồi không?”
Thiếu niên cười hì hì, không giống như đang mua vui trong đau khổ mà nói lời tận đáy lòng: “Sư phụ, đúng là thế thật.”
Phía sau hai thầy trò vang lên tiếng động. Thiếu niên quay đầu lại nhìn, hóa ra là đám công tử tiểu thư đã đi được một đoạn lại quay đầu, dừng ở cách đó không xa. Bọn họ sai lão tiều phu chạy tới trước mặt hai người. Lão tiều phu vẻ mặt có chút khó xử, vừa xoa tay vừa cười nói với Đặng Thái A đang ngồi trên lưng lừa: “Có thể thương lượng một chút được không?”
Đặng Thái A cười đáp: “Lão ca cứ nói.”
